Nhớ sáng hôm nào biệt chốn xưa
Đường me rực đỏ buổi sang mùa
Thềm đơn vắng vẻ mong người tiễn
Ngõ lạnh âm thầm muốn kẻ đưa
Ngoảnh mặt không nhìn tê tái liễu
Quay lưng khỏi thấy xác xơ dừa
Cầm ô xách cặp đi buồn bã
Vụt đã dâng sầu mắt đổ mưa.
Tôi về đứng trước ngõ năm xưa
Cách biệt tính ra cũng mấy mùa
Mái lá nhà tranh bay phất phới
Then cài cửa đóng ngả đong đưa
Còn đây lác đác vài cây khế
Vẫn đó lưa thưa mấy gốc dừa
Càm súc dâng tràn bao kỷ niệm
Ngoài trời thổn thức đổ cơn mưa
Âm thầm nhớ lại dấu yêu xưa
Người bỏ ra đi lúc chuyển mùa
Khóm liễu vươn cành ngơ ngác níu
Dây trầu lả ngọn thẫn thờ đưa
Không còn những bữa chờ bơi suối
Đã hết nhiều hôm đợi trẩy dừa
Quạnh vắng trong ngoài buồn bã thật
Bên thềm tí tách vẫn còn mưa.
Theo bước chân về lại bến xưa
Chừng như xa cách mấy thu mùa
Con đò lặng lẽ chiều ly biệt
Ghế đá buồn tênh buổi tiễn đưa
Cuối xóm còn đây vài bụi chuối
Đầu làng vẫn đó mấy hàng dừa
Nhưng nào thấy bóng người năm cũ
Thấm lạnh vai rồi những hạt mưa
Phố núi bây giờ chẳng giống xưa
Còn đâu chất phác vẻ quê mùa
Hàng bia tấp nập người lơi lả
Quán rượu tưng bừng mắt đẩy đưa
Ruộng kẻ lười chăm thưa thớt lúa
Vườn ai biếng giặm héo hon dừa
Về thăm bỡ ngỡ như là khách
Lại thấy yêu thời vẫn tắm mưa.
Phương Nguyên
00:30 - 28/08/2014
BÌNH LUẬN CỦA THÀNH VIÊN
Chưa có bình luận
Tham gia họa
Bạn cần đăng nhập tài khoản để tham gia họa thơ!
Tin ngắn: Vui lòng xem quảng cáo và theo dõi (subscribe) để ủng hộ trang.
Xin bạn vui lòng đánh giá bài thơ sau để cổ vũ tinh thần bạn thơ