Đêm dài khắc khoải nghĩ về anh
Dẫu biết tình ta khó đặng thành
Mỗi phút nghe sầu qua tụ hội
Từng giờ thấy tủi đến vòng quanh
Buồn nên chẳng ngắm cành hoa đẹp
Nản mới không nhìn cụm lá xanh
Muốn viết vài câu dò dẫm mãi
Lời thơ cứ chạy tuốt sau mành...
Quạnh quẽ đêm buồn nghĩ tới anh
Tình ta biết sẽ khó ươm thành
Dù hình bóng nhớ luôn tìm hiện
Mặc nét môi cười cứ mộng quanh
Vẫn đó hôm nao nhìn sóng bạc
Còn đây buổi ấy ngắm trời xanh
Mà giờ cách biệt lìa đôi ngả
Để tiếng mưa rơi đọng liếp mành.
Chẳng hiểu sao mà cứ nhớ anh
Tàn đêm dỗ giấc cũng không thành
Ngoài ao lũ cá đang vùng vẫy
Xó bếp con mèo vẫn quẩn quanh
Gió tạt từng cơn nhàu liếp mỏng
Mưa lùa những đợt nát chồi xanh
Bàn tay cố níu hương tình cũ
Chỉ thấy rưng rưng lọt kẽ mành
Đã quyết không thèm ngóng nhớ anh
Vì chưng hẹn mãi có đâu thành
Đường quen mấy bữa ngồi mong đợi
Lối cũ bao lần đến lượn quanh
Thấy nắng vàng phai nơi ngõ lặng
Nghe chim rộn hót dưới vòm xanh
Và rồi chợt thấy mong manh lạ
Có phải tình ta hệt chỉ mành?!
Thư đề mấy chữ hãy quên anh
Sấm nổ bên tai suýt rụng mành
Giận dỗi nằm lăn chùng đất lạnh
Ghen hờn bật khóc thấu trời xanh
Đường duyên cứ ngỡ rồi hòa hợp
Lối mộng nào hay đã bất thành
Biết phải làm sao lòng khỏi nhớ
Đêm ngày hết cảnh chạy quàng quanh...
Phương Nguyên
01:57 - 06/08/2014
BÌNH LUẬN CỦA THÀNH VIÊN
Chưa có bình luận
Tham gia họa
Bạn cần đăng nhập tài khoản để tham gia họa thơ!
Tin ngắn: Vui lòng xem quảng cáo và theo dõi (subscribe) để ủng hộ trang.
Xin bạn vui lòng đánh giá bài thơ sau để cổ vũ tinh thần bạn thơ