
(ngũ độ thanh)
Ai rời cố quận giữa chiều đông
Nỡ để người xưa nhạt má hồng
Lặng lẽ thềm trăng chờ gót trở
Âm thầm dặm liễu nhớ tình trông.
Tràng giang nước bạc, bèo lơ lửng
Viễn hải thuyền nâu, sóng bập bồng
Đã phải duyên thì tơ thắm lại
Lo dài mộng tưởng hóa thành không!
Nỡ để người xưa nhạt má hồng
Lặng lẽ thềm trăng chờ gót trở
Âm thầm dặm liễu nhớ tình trông.
Tràng giang nước bạc, bèo lơ lửng
Viễn hải thuyền nâu, sóng bập bồng
Đã phải duyên thì tơ thắm lại
Lo dài mộng tưởng hóa thành không!