Cõi Bắc, Đông mù, nguyệt chẳng trong
Trời nam thoáng đãng mặt trăng ngời
Thương anh Đất Việt, tình chung thủy
Nhớ chị Giang Đình, nghĩa thảnh thơi
Chửa biết, hôm nào, Quyên gặp gỡ
Mà hay, bữa đó, chuyện không rời
Nay buồn bởi thấy dòng cô quạnh
Cũng tại sương dày để tuyết rơi

(Cô nhạn)