Gió lặng trăng lu cuộc sắp tàn
Nghiêng vò tiếc rượu chảy tràn lan
Nghe hương quyện quánh thơm sền sệt
Bén lửa bừng cao đượm ngút ngàn
Muỗng đó vơi rồi anh cứ tợp
Mồi này cạn nốt bạn đừng can
Còn đầu đũa gãy cưa luôn nhỉ
Nhạt miệng lơ mơ gặm cả bàn
Nhà tranh vách lá cảnh điêu tàn
Bão lụt từng dòng nước chảy lan
Tiếc việc con thơ đòi vượt suối
Tham công vợ dại tính băng ngàn
Mồm vừa hé chợt: ông đừng nói!
Mắt mới giương là: bố khỏi can!
Khổ lắm mà toàn ăn với nhậu
Ga đong gạo đếm chẳng ai bàn!
Hổ dữ nhà em cũng bạo tàn
Trong vùng khét tiếng mãi truyền lan
Ông kia xớ rớ ăn vài đạp
Bữa nọ xum xoe mượn mấy ngàn
Miễn gọi qua ngồi bà cấm cửa
Đừng mời tới nhậu tớ vô can
Mai này chú bác thôi tê tỉ
Cứ phỉnh phờ như lộn cái bàn
Tiểu Đồng
04:39 - 30/09/2021
BÌNH LUẬN CỦA THÀNH VIÊN
Chưa có bình luận
Tham gia họa
Bạn cần đăng nhập tài khoản để tham gia họa thơ!
Tin ngắn: Vui lòng xem quảng cáo và theo dõi (subscribe) để ủng hộ trang.
Xin bạn vui lòng đánh giá bài thơ sau để cổ vũ tinh thần bạn thơ