Bởi ngại bên ngoài đã chớm đông
Giường đơn lạnh lẽo chả ân nồng
Mơ thầm những bận về khơi cống
Ước khẽ từng khi được xổng lồng
Vẫn chỉ ngày xưa chày khuấy động
Thôi màng thủa nọ cối mần không
Đành cho ngọc thể giăng hoài rỗng
Ngượng thấy thân này đủ bão giông
Hải Đỗ Tiến
03:37 - 06/12/2020