Buổi ấy, ngày đi… gió bạt ngàn
Lưng trời, khói trắng phủ màu tang
Bao năm xứ lạ lòng day dứt
Nửa kiếp miền xa lệ ứa tràn
Phận mỏng, vong nhân tâm đứt đoạn
Đêm dài, lạc khách dạ hoang mang
Giờ đây, độc ẩm buồn ly cách
Uổng phí đời ai… giấc mộng tàn.
Trần Quốc Tiến
20:47 - 14/06/2019