Bỏ thiếp đơn côi thế hỡi chàng
Ngậm ngùi suốt tháng nỗi vương mang
Con thơ ngày vắng buồn cô quạnh
Vợ trẻ canh thâu nhớ võ vàng
Cứ tưởng duyên lành chung lối mộng
Nào ngờ phận mỏng rẽ sang ngang
Trăm năm dâu bể còn chi nữa
Xót mảnh trăng thu kiếp lỡ làng.
Phạm Khu
22:20 - 29/05/2019