Lối cũ âm thầm một bóng ta
Từ đêm lụa trắng khép đôi tà
Thương dòng mực tím bâng khuâng gởi
Tiếc ngõ mây hồng lặng lẽ qua
Hẹn nhỡ bờ môi càng thấm chuyện
Chiều buông chén rượu bỗng say đà
Người ơi có hiểu khi tình nhớ
Lệ ngỡ khô cằn thắm thiết sa
Gió lạnh nơi này nhớ bạn ta
Về đâu hỡi giọt nắng dương tà
Nghe nhiều quạnh quẽ khi đêm xuống
Thấy lắm ưu phiền mỗi buổi qua
Dõi cảnh tàn canh thương vấn vít
Nhìn trăng đổ bóng tiếc la đà
Vườn xưa chẳng rủ mà chân ghé
Để những bùi ngùi quấn quýt sa
Im lìm gác nhỏ một mình ta
Bởi mộng ước xanh đã bỏ tà
Cây vẩn vơ buồn chờ nắng tới
Mây hờ hững dạo đợi mùa qua
Nhiều lần lỡ hẹn bàn tay hẫng
Lắm buổi hoài mong ánh mắt đà...
Lạc lõng bờ vui mà thảng thốt
Khi nào tình nhớ dịu dàng sa
Ôm vào thật chặt hỡi người ta
Phố nhỏ loanh quanh buổi xế tà
Gió lạnh trêu ngươi chờ ngực siết
Vai mềm xoắn xuýt sợ ngày qua
Vừa câu chuyện kể nghe gần gũi
Mới ngụm trà nâng thấy đậm đà
Có phải yêu nhau từ kiếp trước
Nên vòng luyến ái nhẹ nhàng sa
Lâu rồi cứ nghĩ tháng ngày ta
Đã hắt hiu theo giọt nắng tà
Vẫn lạc trăm chiều khung cửa khép
Đâu ngờ một sớm bước người qua
Tình nhen lá cỏ dường tươi thắm
Mộng kết trời mây quá điệu đà
Xích lại gần anh cô bé hỡi
Cho dòng tóc mượt ngọt ngào sa
An Lạc
04:28 - 18/01/2016
BÌNH LUẬN CỦA THÀNH VIÊN
Chưa có bình luận
Tham gia họa
Bạn cần đăng nhập tài khoản để tham gia họa thơ!
Tin ngắn: Vui lòng xem quảng cáo và theo dõi (subscribe) để ủng hộ trang.
Xin bạn vui lòng đánh giá bài thơ sau để cổ vũ tinh thần bạn thơ