Ai màng kẻ xướng phận mình xui
Trải khắp đường xa chợt bốc mùi
Số hẩm càng đi càng lủi trốn
Thân gầy giã bước giã luồn chui
Mùa đông rét lạnh mùa thơ thẩn
Kiếp hạ nồng say kiếp ngậm ngùi
Cám dỗ câu tình bên vạt núi
Thôi nhìn vực thẳm phải đành lui.
Huệ Hương
01:23 - 01/10/2015