Nghe hồn thổn thức lẫn chờ mong
Để nỗi niềm riêng lại đắm ròng
Lạc lõng nhìn hoa sầu rủ cánh
Trầm tư dõi gió thổi khơi dòng
Nghìn năm nguyệt rũ thầm loang sắc
Mấy thuở trăng gầy quạnh quẽ phong
Cũng bởi câu thề nên luyến mộng
Buồn mang dạ úa giữ bên lòng
Ngũ Độ Thanh