Dăm lời chỏi họng vẫn còn ngân
Xướng họa ù tai ngỡ quỷ Tần
Bảy gã bu vào khen ý hợp
Ba nàng xúm lại tỏ tình chân
Mua vần, bán nghĩa tung hoành chợ
Hếch mũi, khoe tài tự kỷ thân
Ngáo ộp thầm mơ trùm cõi ảo
Thời Nay xấu đẹp cũng phơi Trần
Qụa trộm thơ ta lủi xuống trần
Chôm ngòi bút thép để cầu thân
Dùng ba tấc lưỡi chàng khoe trí
Cậy thế quan hàm lão rửa chân
Buổi sớm đàm văn trêu xóm Sở
Chiều hôm luận chữ ngạo thôn Tần
Ông mà bắt được cho ăn súng
Xử luật giang hồ tội khoái ngân!!!
Làm trai xứng đáng chủ nhân trần
Phải biết dung hoà giữ lấy thân
Chớ cậy tài danh ba tấc lưỡi
Đừng quên phúc hoạ một bàn chân
Yêu người bất luận Ngô hay Việt
Kết bạn phân minh Sở với Tần
Cái nghĩa tình sâu trân quý nhất
Muôn đời vọng mãi tiếng đàn ngân.
Ôi nghe bàn chuyện cõi hồng trần
bần thấy xót xa hổ thẹn thân!
thế cuộc phù du đâu lẽ thật
tuồng đời huyễn ảo mấy đường chân
kẻ mang son phấn nào sung sướng?
người mặc gấm nhung có tảo tần?
đây chén rượu mời huynh uống cạn
ngã bầu tâm sự dạo đàn ngân....
Cảnh sống ngày nay dễ lụy trần
Sinh đầy cám dỗ khổ vào thân
Tranh phần cũng chỉ thêm mòn gót
Cướp lộc e rằng mãi mỏi chân
Gã nọ hè nhau hòng bán Sở
Bà kia hợp sức ngỡ buôn Tần
Ôi đời loạn nhiễu nghe mà chán
Cứ thỏa thuê hoài cõi mộng ngân
Nhẫn nhịn là hơn, hỡi bạn Trần*
Thơ gì chẳng cất, giữ liền thân
Cho loài đạo chích, nhừ tay bổ
Phải đứng la làng, mệt cổ chân
Đến Việt* gieo vần, ghi chữ Hán*
Vào Ngô* lượm tứ, thảo văn Tần*
Trời xem cũng chịu, còn ai biết
Chỉ có riêng mình, thả sức ngân.