Đìu hiu một cõi lấm lem ngày
Bởi vướng tơ sầu mãi đến nay
Những sợi cay đời luôn phủ kín
Từng cơn ác mộng cứ len dày
Còn trơ cảnh xám bao mùa lạnh
Đã nhạt men nồng mấy giọt say
Sưởi ấm hồn thơ bằng ảo ảnh
Vài câu dịu bớt nỗi riêng này.
Kiều Thành
10:09 - 14/06/2014