Đau mình nặng trĩu cả bờ vai
Trải quãng đường xa lạc bóng dài
Hữu ý mong cầu duyên tẻ nhạt
Vô tình ước nguyện nghĩa thầm phai
Trầm ngâm dạ đắng trao người bẫy
Lạnh lẽo đời cay với kẻ chài
Trót lỡ hồn say vào mộng ảo
Đau mình nặng trĩu cả bờ vai
lẽ sống ai dồn được xuống vai
Quang minh chính trực hưởng lâu dài
Câu mong vạn nẻo không mờ nhạt
nguyện ước muôn nhà chẳng bóng phai
Đẩy hết hoa thơm cài cạm bẫy
Trừ bay quả ngọt mở mồi chài
Trong ngoài vẫn giữ nền ngay thẳng
Lẽ sống ai dồn được xuống vai
Nghiêng mình trút gánh khỏi bờ vai
Ghé lại cô thôn lối cỏ dài
Hạ đến im trông màu nắng nhạt
Thu về lặng ngắm sắc hoa phai
Dập duềnh nước biếc vời buông lưới
Bát ngát hồ sâu dục quẳng chài
Thế sự thăng trầm âu vẫn cứ
Nghiêng mình trút gánh khỏi bờ vai
Nặng gánh ân tình trĩu cả vai
Đèn khuya chỉ rọi bóng thêm dài
Thì thôi lối cũ đừng quay lại
Để mặc hoa buồn sẽ úa phai
Lặng lẽ thuyền yêu người chẳng đoái
Thờ ơ bến mộng kẻ không chài
Nay đành cách biệt, rồi xa mãi
Nặng gánh ân tình trĩu cả vai
Ngọc Tĩnh
20:50 - 20/01/2015
BÌNH LUẬN CỦA THÀNH VIÊN
Chưa có bình luận
Tham gia họa
Bạn cần đăng nhập tài khoản để tham gia họa thơ!
Tin ngắn: Vui lòng xem quảng cáo và theo dõi (subscribe) để ủng hộ trang.
Xin bạn vui lòng đánh giá bài thơ sau để cổ vũ tinh thần bạn thơ