Ân tình thuở ấy dệt lời thơ
Dẫu để thời gian mộng ái hờ
Hạ đến tim nồng luôn mãi chở
Xuân về mắt đẫm bỗng hoài ngơ
Tìm trao gió lạnh đông tràn vỡ
Thẳm dạ dòng xô sóng giỡn bờ
Đếm gửi lòng ai từng lỡ nợ
Cho thuyền cứ đợi chỉ là mơ
Gcđ
Nghịch
Cho thuyền cứ đợi chỉ là mơ
Bởi tại đò xưa vẫn ngó bờ
Nắng nẻo đường xa thầm giọt vỡ
Sau lần gót nhẹ trĩu chiều ngơ
Mà môi giữ đọng người dang dở
Tại phút trào vương kẻ hững hờ
Nỗi đắm hằn sâu vùi khoảng nợ
Thương này chót trải vạn vần thơ
Bởi tại đò xưa vẫn ngó bờ
Nắng nẻo đường xa thầm giọt vỡ
Sau lần gót nhẹ trĩu chiều ngơ
Mà môi giữ đọng người dang dở
Tại phút trào vương kẻ hững hờ
Nỗi đắm hằn sâu vùi khoảng nợ
Thương này chót trải vạn vần thơ