Khiêm nhường mãi nhận “cóc làm thơ”
Chọn ý, gieo vần… cứ ngẩn ngơ
Cậy giúp xoi vì lo trí cạn
Nhờ giùm sửa bởi ngại tài sơ
Khi ngừng ngập… chữ không lai láng
Lúc tự tin… tình chẳng ứ ơ
Bạn ví von thân mang nghiệp quả
Con tằm đến thác vẫn vương tơ!
Trần Quốc Tiến
22:37 - 02/08/2024