Trăng ngà sẽ trải tấm lòng son
Bởi cứ càng quay vẫn lại tròn
Có nhẽ cô hằng đây vạn tuổi
Hay là lão Nguyệt đấy vài con
Khi lần mãn hạ buồn đau đáu
Mỗi độ vào xuân xót mỏi mòn
Liệu đã bao giờ trông kẻ đón
Nên đành ở vậy mãi cùng non
Bởi cứ càng quay vẫn lại tròn
Có nhẽ cô hằng đây vạn tuổi
Hay là lão Nguyệt đấy vài con
Khi lần mãn hạ buồn đau đáu
Mỗi độ vào xuân xót mỏi mòn
Liệu đã bao giờ trông kẻ đón
Nên đành ở vậy mãi cùng non