Lỡ đánh rơi rồi phải nhặt lên
Đời vui cuộc sống những đeo bền
Mong nhiều được mấy thì an dưỡng
Thảo khéo buông dần lại dễ quên
Tiếng vẳng bên lề kiên nhẫn thật
Lời qua cửa miệng lấm bao sền
Khi còn ngậm đắng trong mờ ảo
Gặp khúc ca chiều diễn hỏng nên.
Đời vui cuộc sống những đeo bền
Mong nhiều được mấy thì an dưỡng
Thảo khéo buông dần lại dễ quên
Tiếng vẳng bên lề kiên nhẫn thật
Lời qua cửa miệng lấm bao sền
Khi còn ngậm đắng trong mờ ảo
Gặp khúc ca chiều diễn hỏng nên.