Nguyệt tỏ hình rơi rũ cánh vàng
Soi người thiếu phụ dãy nhà ngang
Vầng trăng rạng rỡ không thèm chiếu
Bóng Liễu bừng tươi hổng chịu màng
Lại cứ ngồi chơi chờ diễm cảm
Ta còn dõi bước tưởng phiền mang
Đông vừa chạm ngõ hồn xao tủi
Bởi phút vườn tao ngộ ngỡ ngàng
Soi người thiếu phụ dãy nhà ngang
Vầng trăng rạng rỡ không thèm chiếu
Bóng Liễu bừng tươi hổng chịu màng
Lại cứ ngồi chơi chờ diễm cảm
Ta còn dõi bước tưởng phiền mang
Đông vừa chạm ngõ hồn xao tủi
Bởi phút vườn tao ngộ ngỡ ngàng