Khắc khoải ngàn đêm những đợi chờ
Canh tàn bóng quạnh mảnh hồn ngơ
Hờn trông ánh nguyệt nơi đầu ngõ
Hận dỗi thuyền nan nẻo cuối bờ
Rượu đắng mềm môi rầu rĩ trở
Tình cay xót dạ võ vàng mơ
Người ơi chớ bảo là duyên nợ
Chắc bởi vì ta mãi dại khờ
Canh tàn bóng quạnh mảnh hồn ngơ
Hờn trông ánh nguyệt nơi đầu ngõ
Hận dỗi thuyền nan nẻo cuối bờ
Rượu đắng mềm môi rầu rĩ trở
Tình cay xót dạ võ vàng mơ
Người ơi chớ bảo là duyên nợ
Chắc bởi vì ta mãi dại khờ