
Sân vườn nở rộ đóa trà mi,
Chẳng biết người xưa nghĩ ngợi gì?
Đứng ở nơi nầy ta quạnh quẽ,
Đi về chốn nọ nhỏ sầu bi.
Ê chề tủi phận buồn qua lứa,
Trắc trở hờn duyên chạnh lỡ thì.
Dõi mắt trông vời hương kỉ niệm,
Xa lìa cách biệt tưởng mà chi!
Chẳng biết người xưa nghĩ ngợi gì?
Đứng ở nơi nầy ta quạnh quẽ,
Đi về chốn nọ nhỏ sầu bi.
Ê chề tủi phận buồn qua lứa,
Trắc trở hờn duyên chạnh lỡ thì.
Dõi mắt trông vời hương kỉ niệm,
Xa lìa cách biệt tưởng mà chi!