Trăng thề giũ mộng thoáng từng canh
Khắc khoải mùa thương dạ trĩu mành
nỗi khổ trào dâng thôi chẳng nỡ
Niềm đau trách cứ bỏ không đành
Mưa dầm dạo bước hồn ngơ ngẩn
Nắng trải đi về áo mỏng manh
Mỏi gót ôm buồn tình vụn vỡ
Sao người dứt lại tuổi còn xanh
LienNguyen
05:20 - 15/10/2022