Bơ phờ bỗng nhớ một người dưng
Hỏi mãi vì sao lạ quá chừng
Rộn rã nên lòng đang cứ bảo
Ngây ngô giáp mặt lại kêu đừng
Đêm tình tự bởi dài canh ngóng
Sớm ngậm ngùi do cạn nỗi mừng
Để ống chề đi lời ước nguyện
Bao giờ nói nhỏ bé...thèm ưng !...
26/06/2104_Nguyễn thiên Thu