Rũ rượi thân này hết tỏa hương
Lời yêu buổi nọ vứt bên đường
Thương gì những kẻ từng gian lận
Hận nữa bao người chẳng giống gương
Ảo não hồn đau tàn giấc mộng
Đìu hiu dạ xót rã đêm hường
Cho lòng nẫu nuột chìm tơ tưởng
Buốt mãi canh chiều nhỏ giọt sương
Lời yêu buổi nọ vứt bên đường
Thương gì những kẻ từng gian lận
Hận nữa bao người chẳng giống gương
Ảo não hồn đau tàn giấc mộng
Đìu hiu dạ xót rã đêm hường
Cho lòng nẫu nuột chìm tơ tưởng
Buốt mãi canh chiều nhỏ giọt sương