Nđt. Cú trung đối
Nếm trải men nồng đã chợt say
Tình như biển gọi chốn yêu này
Môi hồng mắt thẳm chiều hôm đợi
Ngõ thoảng vây lòng bóng nhạn bay
Tại nhớ thương người đau những buổi
Mà mong đến kẻ nẫu bao ngày
Duyên vừa trĩu nặng tràn vương ấy
Mãi gửi nơi nào mộng đắm thay
Tình như biển gọi chốn yêu này
Môi hồng mắt thẳm chiều hôm đợi
Ngõ thoảng vây lòng bóng nhạn bay
Tại nhớ thương người đau những buổi
Mà mong đến kẻ nẫu bao ngày
Duyên vừa trĩu nặng tràn vương ấy
Mãi gửi nơi nào mộng đắm thay