Giận lắm luôn, vì giận hoá ngơ
Ngơ như kẻ dại hứng trăng mờ
Mờ con nước ngập đò dang dở
Dở cuộc môi ràng bến thẩn thơ
Thơ đã sầu, văn còn vướng nợ
Nợ chưa trả, thiếu vẫn xin chờ
Chờ người thất hẹn hồn tan vỡ
Vỡ mộng xuân thì, bởi ước mơ
Đào Tùng Anh
04:36 - 23/03/2022