Tựa cửa bên song gió lạnh tràn
Đông về tắt nắng giọt mưa chan
Chân đồi quạnh quẽ xa muôn nẻo
Đỉnh núi chênh vênh cách vạn ngàn
Mộng cố quên rồi khi nghĩa rã
Duyên đừng níu nữa lúc tình tan
Mờ tin cánh nhạn sầu cô lẻ
Héo hắt tim côi bóng đã tàn
LienNguyen
21:02 - 07/03/2022