Nđt, ltvt, ntvv
Ơi người thuở đó liệu còn thương
Để bẽ hồng nhan nhạt má hường
Nhớ mãi ngàn hôm nhầu ngọn cỏ
Quên hoài vạn buổi nát tầu sương
Nhìn trăng giữa tháng kêu càng tị
Dõi mẹ đầu non hỏi nhún nhường
Lại ngẫm duyên tình như chỉ mắc
Thôi đành chấp nhận lỡ vùi hương
Để bẽ hồng nhan nhạt má hường
Nhớ mãi ngàn hôm nhầu ngọn cỏ
Quên hoài vạn buổi nát tầu sương
Nhìn trăng giữa tháng kêu càng tị
Dõi mẹ đầu non hỏi nhún nhường
Lại ngẫm duyên tình như chỉ mắc
Thôi đành chấp nhận lỡ vùi hương