Ngước mặt trông trời biết nói sao
Mây đua bóng nguyệt gió len vào
Từng hồi buốt lạnh gieo sầu nhớ
Mỗi độ thu tàn liệng cánh chao
Thuở ấy tương phùng thương tiếng gọi
Giờ đây cách biệt luyến câu chào
Ưu tư trở giấc đêm không ngủ
Mở cửa nhìn trăng đã vút cao
Thu tàn dấu mặt cảnh buồn sao
Để gió mùa Đông lạnh lẽo vào
Khắc khoải mây luồn ôm cõi mộng
mơ màng sóng lượn vỗ bờ chao
Nghe hoài mạch chảy âm thầm vỡ
Đợi mãi nguồn khơi ngớ ngẩn chào
Tiếng vọng chuông chùa thong thả gõ
Cho hồn phú trải giữa tầng cao.
Để gió mùa Đông lạnh lẽo vào
Khắc khoải mây luồn ôm cõi mộng
mơ màng sóng lượn vỗ bờ chao
Nghe hoài mạch chảy âm thầm vỡ
Đợi mãi nguồn khơi ngớ ngẩn chào
Tiếng vọng chuông chùa thong thả gõ
Cho hồn phú trải giữa tầng cao.