Chớ quá vô tâm nhoẻn miệng cười
Sài Gòn dịch bệnh nhiễm như rươi
Chiều qua quán tiệm còn mời khách
Sáng sớm công viên đã đuổi người
Chết chóc nan phòng… chưa đủ thảm?
Oan trường hoạn nạn… có gì tươi?
Bao ngày khốn khổ… lo canh cánh
Chớ quá vô tâm nhoẻn miệng cười!
