Người đã ra đi chẳng kịp chào
Quên làm vò võ chốn này sao
Sương giăng kín phủ càng nhung nhớ
Gió thổi che mờ lại khát khao
Muôn thuở tình rồi còn tiếc nuối
Ngàn lời yêu ấy bỗng hư hao
Hoài nhau nên để vầng trăng khuyết
Hẹn cố nhân ơi đến kiếp nào.
510