Khuya hờ hững giữa bóng trăng rơi
Một cái buồn theo thật rã rời
Thấy ánh sao kìa tan cõi lẻ
Nghe làn gió ấy rít đêm côi
Cho bao khắc khoải vờn duyên kiếp
Để những miên mai trải cuộc đời
Chiếc lá bên thềm heo hắt rụng
Như mình số phận lỡ làng thôi.
Nguyễn Thành
21:45 - 01/07/2014