Tĩnh mịch canh khuya ngọn gió luồn
Bên thềm lặng lẽ giọt sầu tuôn
Trăng xưa đã lạc miền thiên cổ
Dạ đắng còn mong xứ cội nguồn
Kẻ bạc sang sông đà rút ván
Người tình lội suối mãi mơ khuôn
Chao ôi ấm lạnh niềm hưng phế
Có thể chăng ai sớt nỗi buồn....
Nguyen Thanh
19:32 - 12/01/2020