Sương tràn buốt lạnh đẫm hồn con
Mảnh nguyệt dường như cũng úa mòn
Quạnh quẽ từng canh lòng nức nở
Âu sầu mỗi khắc lệ hoài tuôn
Thềm nghiêng, cột đổ, nhà xơ xác
Giậu ngã, cây tàn, cảnh héo hon
Trễ bước chân về ôm tủi hận
Cha già đã khuất tận đầu non
Lãng Du
13:45 - 19/05/2014