THƯƠNG chàng mắt đỏ lệ đầy vơi
CẢNH cũng buồn như nhuốm phận đời
BIỂN nỡ nào buông màn một phút
ĐÊM thì đã rủ chiếu nhiều nơi
SẦU dâng chợt nghĩ canh dài lắm
TỦI trỗi càng nghe dạ cách vời
NGÓNG hải âu mà âm vẫn lặng
KHI THUYỀN BIỆT BÓNG NẺO TRÙNG KHƠI
Ngọc Tĩnh
00:48 - 07/10/2019