Tình xưa nghĩa ấy lại đâm chồi
Muộn chút thôi mà vẫn đủ đôi
Xót bữa thân tàn không chịu nổi
Đau ngày phận héo mãi rời trôi
Hay rằng đợi ngẫm tâm thì hối
Bởi vậy chờ trông trí đã hồi
Sẽ quyết từ nay lòng chẳng bội
Cho vườn nẩy lộc hết buồn côi
Hải Đỗ Tiến
19:54 - 09/09/2019