Con tàu sóng vỗ gọi trùng khơi
Nước biếc non xanh cũng tuyệt vời
Giữa chốn sông ngòi nhiều lưới bủa
Trên dòng đại hải lắm làn bơi
Thân Chưa hẳn quý quà cha mẹ
Kiếp chẳng trân thơm phí cuộc đời
Có những đêm hoang vừa nhắm mắt
Muôn vàn luyến hận lại nhoà rơi
Nguyen Thanh
01:13 - 20/07/2019