Dầu dãi bao năm đá phải mòn
Mưa dầm nắng trải nứt khe con
Từ trong nước gỉ đôi bờ ướt
Ở giữa rêu xanh một đám rờn
Lãng tử mơ màng trông mép cỏ
Anh hào rạo rực ngắm sườn non
Làm sao khéo tạo trêu ngươi thế
Bất kể ai qua cũng ngẩn hồn...
DUNG NGUYÊN
10:49 - 13/05/2019