Gian trần chốn tạm hỡi ai ơi!
Nhớ sống sao cho thuận ý trời
Chớ vội coi thường người chới với
Đừng nên nịnh hót kẻ xu thời
A dua xảo trá đâu nào lợi
Bắt chước lưu manh dối đủ lời
Thánh thiện gieo tình luôn tạo gởi
Nhân từ dệt nghĩa phúc đầy vơi
Vẫn khắc trong lòng kỷ niệm ơi
Ngày thơ thuở bé đẹp khung trời
Cành me trĩu rủ khơi bao nỗi
Sắc phượng hồng lay nhớ một thời
Rực rỡ màu hoa đầy ngõ lối
Vòng vo nhạc gió nhẹ ngân lời
Bên hàng trúc ấy ai còn đợi
Dẫu có muôn kỳ dạ chẳng vơi...