Rõ đáng gì đâu phải sợ ghiền
Buông chiều cứ giữ lệ thành phiên
Ngồi không chỉ bóng sao kềm nổi
Nốc chẳng đầy đô mới lĩnh phiền
Bậu đã xa rồi phai dáng nhạn
Ta còn ở lại ngẫm lời khuyên
Thương người nhớ mãi giờ lưu luyến
Uống để đừng quên chớ ngại ghiền!
Diễm Thy
07:03 - 22/12/2015