Ái nhạt ân tình vẫn chỉ mơ
Đường duyên phận số đã phai mờ
Thân Hoa úa hết đành đời bở
Ngọn sóng xuôi chèo tiễn bể trơ
Những cảnh người thương tìm bạn nhớ
Bao hôm kẻ đợi ngóng mây chờ
Ngày xưa đẹp thế chôn vùi nở
Vứt bỏ hương nồng ! Thật lẳng lơ.
Xướng ( độc vận)