Hỗn độn câu vần chẳng tới đâu
Bài thơ viết dở... tự nhiên... sầu
Canh dòng đã lệch khờ con mắt
Bỏ nghĩa vừa xa nặng cái đầu
Nỗi nhớ cài then vào buổi hạ
Duyên thề chặn cửa suốt mùa ngâu
Ừ ta cứ vậy tìm thanh thản
Gặp trở trăn gì cũng hết bâu
tonnuthihanh
07:09 - 30/12/2014