Nhìn về tháng ấy giữa mùa đông
Gió bắc từng cơn ví ngựa lồng
Buốt tựa kim châm chân nhức tấy
Đau như muối xát mắt lưng tròng
Đầu trùm áo rách còn tê dại
Bụng đắp chăn thô vẫn lạnh lùng
Cuộc sống thanh bình ta ngẫm nghĩ
Nhìn về tháng ấy giữa mùa đông .
( Vui này đã cất sầu kia được nào (Kiều 2844)