Nam cao kể Hộ cảnh đời thừa
Tốt bụng yêu văn chết khó chừa
Đói ruột không màng mà "tự thắt"
Cuồng phong chẳng ngán cứ như đùa
Ý thường nhạt nhẽo rồi ghi vội
Dòng chữ đơn sơ lại viết bừa
Hoài bão tan tành anh phải bỏ
Khổ nghèo bi kịch hết say sưa
