Dòng sông nước chảy giỡn đôi bờ
Vẫy gọi tâm hồn mở tứ thơ
Cứ mỗi ngày xuân về mỏi đợi
Phiền khi buổi hạ đến luôn chờ
Canh dài giấc ngủ buông hoài mộng
Tháng rộng đêm tàn thả mãi mơ
Để những mùa trăng tròn lại khuyết
Vì ai lỡ bước tự bao giờ
(Ngũ độ thanh)