Trĩu cả chân trần, nhọc dáng tiên
Thiều quang rũ rượi, phả ưu phiền
Du hồn chốn cũ hòa chan cảnh
Vỗ mộng ngày xưa ủ ấp kiền
Ngộ nhỡ sa cơ sầu chẳng xóa
Thôi thì quẳng gánh nợ thời biên
Quỳnh hoa dẫu trái mùa rơi rụng
Gửi nỗi niềm mơ một giấc huyền

Ngũ độ thanh