Mỗi lúc ngồi ăn ngó lại mình
Cơm dường nhạt nhẽo bởi buồn sinh
Nhiều khi chẳng biết mua tôm rã
Lắm bữa không hay nuốt cháo sình
Sớm vắng mây xa đành dứt nghĩa
Canh khuya nguyệt lạnh nỡ buông tình
Âm dương cách biệt đời đôi ngã
Một bóng âu sầu lặng ngậm thinh
HoaHong
21:19 - 22/03/2023