
Tình duyên hổng nợ nghĩa đâu thành
Tiết hạnh hương lòng cũng đoản canh
Vẫn mánh hường riêng buồn ruổi ngọn
Rồi loan Phượng nẫu xoắn theo cành
Thương lần kẻ đợi, thuyền không bóng
Tiếc bữa ai chờ, trượng chẳng manh
Ngẫm lụy phòng buông sầu cánh nẻo
Thầm ôm quạnh quẽ đắng xuân dành
Tiết hạnh hương lòng cũng đoản canh
Vẫn mánh hường riêng buồn ruổi ngọn
Rồi loan Phượng nẫu xoắn theo cành
Thương lần kẻ đợi, thuyền không bóng
Tiếc bữa ai chờ, trượng chẳng manh
Ngẫm lụy phòng buông sầu cánh nẻo
Thầm ôm quạnh quẽ đắng xuân dành