Nhân gian trói buộc chỉ tơ mành
Cứ ngỡ chung đường dưới mái tranh
Tiễn biệt người đi lòng chẳng nỡ
Về thăm kẻ ở dạ không đành
Trời êm ủ rũ hồn vương vấn
Cảnh vắng âu sầu mộng quẩn quanh
Bởi tại mưa vùi cơn sóng huyễn
Nên giờ bến đỗ vẫn mong manh
LienNguyen
09:32 - 19/05/2022