Lạnh lẽo heo may tỏa phố buồn
Mưa hiền gọi bấc cũng trào tuôn
Đường trơ trọi ghế trên thềm cỏ
Lá xác xơ cây giữa cội nguồn
Bởi thấy tơ sầu không thể mượt
Nên làm mộng vỡ chẳng còn suôn
Thời gian dã chuyển mùa hoang phế
Tóc điểm màu sương mặc gió luồn.
